ʙố ᴠợ ʀáᴄʜ ʀướɪ ʟêɴ ᴛâɴ ɢɪᴀ, ᴄᴏɴ ʀể ʙắᴛ đɪ ᴄửᴀ sᴀᴜ: ᴛᴏàɴ ᴋʜáᴄʜ xịɴ, ôɴɢ ʟàᴍ xấᴜ ᴍặᴛ

0
110

Em cảm thấy bất lực và có lỗi với bố vô cùng, đã không giúp được gì còn để ông bận lòng vì con gái lấy phải một người chồng quá ích kỷ, khinh người.

Trước đây em cũng học đại học nhưng từ ngày lấy chồng sinh con thì em ở nhà chăm bé đến tận 3 tuổi. Ông xã làm ra tiền nên anh bảo vợ chỉ việc ở nhà nội chợ, đưa đón con thôi, đợi làm nhà xong thì đẻ thêm một đứa nữa cho có chị có em.

Em nghe lời chồng ở nhà nên mọi thứ đều phải phụ thuộc. Tính anh lại chẳng được thoáng như người ta, với người giàu có thì rất coi trọng còn bố mẹ vợ ở quê nghèo thì chẳng để vào mắt.

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn Internet

Một mình chồng đi kiếm tiền nên mọi việc lớn bé trong nhà anh đều tự quyết hết, không hỏi ý kiến vợ bao giờ. Cứ em tham gia câu nào anh lại lôi gia cảnh của em ra miệt thị kiểu:

“Nhà quê như cô thì biết gì mà nói.”

Ngay cả chuyện mua đất làm nhà anh cũng không bàn với em câu nào. Hai vợ chồng sống cùng nhà mà không có tiếng nói chung, nhiều lúc em thấy tủi thân kinh khủng, cảm giác mình sống như dây tầm gửi vậy.

Làm nhà xong chồng cũng gọi bố mẹ, em gái và mọi người bên nội bàn việc làm cỗ đãi khách còn vợ thì cho ra rìa. Lúc đi ngủ thấy anh bớt căng thẳng em mới hỏi:

“Thế anh có mời ông ngoại không?”

“Ơ, sao cần phải mời ông”.

Lúc đấy em suýt khóc vì không ngờ chồng làm tân gia cả mấy chục mâm cỗ mà chẳng nghĩ gì đến việc mời bố vợ một tiếng. Mãi sau anh mới nói câu nhẹ hều:

“Thế em tự gọi ông đi”.

Nghe con gái gọi, bố vui lắm bảo nhất định sẽ lên. Hôm nhà em đãi tân gia, chồng quan hệ rộng nên khách khứa đông lắm, ăn hết lượt này đến lượt khác chưa hết. Lúc bố em đi xe ôm từ bến xe vào thì khách cũng vãn dần rồi chỉ còn vài mâm toàn khách vip của chồng đang chúc tụng nhau.

Lúc bố đến em không biết ông gọi vì để điện thoại ở trên phòng, em đang lúi húi trong bếp thì chồng mở cửa sau cho bố em vào. Anh còn cằn nhằn:

“Cô để điện thoại đâu mà bố cô gọi không nghe để cho ông gọi vào máy tôi loạn hết lên đây. Giờ ông ngồi dưới bếp ăn tạm cái gì thì ăn đừng có lên trên. Nhà thì toàn khách xịn, ông lên làm xấu mặt”.

Bố em nghe con rể nói thế chắc giận lắm nhưng không phản ứng gì, chỉ thoáng buồn thôi. Nhìn bố mặc cái áo sờn cũ, rách một vết to ở vai đến tội. Em dọn mâm ra ông cũng chỉ ăn một ít có lệ rồi móc túi cho con gái 1 triệu:

“Các con làm nhà bố chẳng giúp được gì, bố cho mày mua cái gì thì mua con ạ.”

Rồi bố cứ thủ thỉ dặn em bao nhiêu thứ, chủ yếu vẫn là đừng cãi chồng để gia đình yên ấm. Chiều hôm ấy em cố giữ nhưng bố nằng nặc đòi về nên đành phải đưa ông ra bến xe.

Dù giận chồng khinh miệt bố vợ nhưng em cũng chẳng làm gì được.  Giờ em đi lấy chồng rồi, lại phải phụ thuộc vào anh ấy mọi thứ nên chẳng có tiếng nói. Em cũng đành chấp nhận vậy thôi chứ làm sao có thể thay đổi được suy nghĩ và tính cách của chồng. Im lặng có khi còn được sống yên ổn, chứ em mà bật lại bị tống cổ ra khỏi nhà cũng nên.

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn Internet