Ấm lòng trước Tết: Chú Đức ba gác chở đồ nhất quyết không lấy tiền của sinh viên vì sợ “tụi nó hết tiền về quê”

0
115

Suốt 2 năm nay, chú Đức ba gác đã trở nên “quen mặt” với sinh viên ở trọ quanh khu vực thành phố Thủ Đức. Vì những cuốc xe nhận chuyển trọ cho sinh viên, chú nhất quyết không nhận tiền mà chỉ nhận lời cảm ơn. Nghĩ cũng ngộ hen!

Vừa nhận được cuốc điện thoại của sinh viên cần chuyển trọ, chú Lê Văn Đức (50 tuổi, ngụ TP. Thủ Đức) lập tức tìm đến địa chỉ khu trọ. Vừa ra khỏi cổng, chú Đức nhận tiếp một cuộc gọi khác của khách hàng cần chuyển đồ sang quận 7, thế nhưng chú vội từ chối vì muốn “ưu tiên cho sinh viên”.

Làm công việc không tên, chú Đức vẫn luôn mong bản thân có thêm sức khỏe, kinh tế ổn định để giúp thêm nhiều người hơn nữa

“Lắm lúc cũng đang chở cho sinh viên như này thì khách gọi, nhưng vẫn chở cho sinh viên à”, chú Đức cười vui vẻ rồi nói tiếp.

“Thường sẽ bảo người ta đợi vì đang chở cho sinh viên miễn phí, khách nghe vậy cũng thông cảm và sẵn sàng chờ. Khi nào hàng gấp quá thì người ta mới kêu xe khác thôi, mình vui vẻ mà khách cũng vui vẻ vì làm điều tốt người ta ủng hộ”.

Những chuyến xe “nghĩa tình” của chú Đức đã gắn liền với các bạn sinh viên

Chú Đức sẵn lòng bỏ chuyến hàng được trả tiền để ưu tiên chở đồ miễn phí cho các bạn sinh viên

Từng là thợ cưa cây, tuy nhiên trong một lần bị tai nạn đứt xương tay nên chú Đức phải chuyển sang nghề chạy xe ba gác, công việc này đã gắn liền với chú hơn 5 năm qua. Tuy vất vả, liên tục chạy ngoài đường nhưng vì cơm ngày 3 bữa, chú Đức đành gắng gượng.

Rồi trong một lần thấy em học sinh vào tiệm bơm xe đạp, sau khi bơm xong lục hết túi quần để kiếm 1 ngàn trả cho cửa tiệm, chú Đức chợt nghĩ vẫn còn rất nhiều em học sinh, sinh viên khác khó khăn.

“Hình ảnh ấy chú thấy tội quá nên mới tự nhủ là về sau cái gì cũng sẽ miễn phí cho học sinh, sinh viên hết, mà trước mắt là sẽ chở miễn phí đồ đạc cho tụi nhỏ nếu chúng cần đến mình”, chú Đức nói.

Vết thương ở tay vẫn thường xuyên đau nhức và tê buốt, nhưng những vật nặng chú Đức đều giành bê giúp các bạn sinh viên

Có điều kiện giúp đỡ sinh viên, chú Đức không kể ngày đêm, khi sinh viên gọi chú đều không từ chối. “Lúc nào sinh viên nhờ thì chú luôn sẵn sàng, hễ là sinh viên là chú chở hết chứ không phân biệt giàu hay nghèo. Đám nhỏ đang học, làm gì đâu mà ra tiền, đi học xa thuê trọ tốn kém lắm, chú phụ giúp được bao nhiêu thì chú phụ à”, chú Đức tâm sự.

Mỗi chuyến hàng của chú Đức thường được khách bo thêm 50 chục, 100 nghìn vì thấy quý mến

Dù chú Đức là lao động chính trong nhà, vừa nuôi mẹ già và lo cho hai con ăn học, một đứa con trai của chú bị mắc bệnh loãng máu nhưng hễ giúp được ai là chú không ngần ngại

Tuy điều kiện tài chính của gia đình vẫn khó khăn nhưng những việc làm của chú luôn được gia đình ủng hộ: “Vợ con chú cũng ủng hộ vì giúp được mấy đứa nhỏ, xăng cũng không đắt mấy nên chú nghĩ chỉ cần bỏ công ra thôi, chứ mấy trăm ngàn đối với sinh viên lớn lắm, chừng đó cũng giúp tụi nhỏ ăn uống thêm vài ngày, không lại ăn mì, tội lắm!”, chú Đức cười vui vẻ.

Ngồi kế bên chồng, cô Thủy hạnh phúc nói: “Cô luôn ủng hộ việc làm của chồng vì mình khổ nhưng còn có nhiều hoàn cảnh còn khổ hơn mình, kệ giúp được ai thì giúp, cô vẫn vui vẻ”.

Nụ cười hiền hậu của chú Đức khi nghĩ đến việc mình giúp đỡ sinh viên

Ngôi nhà nhỏ của chú Đức nằm sâu trong con hẻm thuộc quận 9 cũ (nay là TP. Thủ Đức) lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười…

Chia sẻ về dự định sau này, chú Đức cho biết nếu điều kiện kinh tế khá giả hơn, chú muốn có thêm những phần gạo mì để hỗ trợ những bạn sinh viên nghèo hàng tháng, song song với công việc chở đồ miễn phí như hiện tại.

Những ngày cuối năm, sinh viên cũng dọn dần về quê ăn Tết, chú Đức cũng tất bật hơn mọi khi. Hớp vội ngụm nước trà, chú loay hoay cột chặt những thùng hàng trên xe ba gác rồi chuyển trọ giúp một bạn sinh viên. Dẫu cho cuộc sống của gia đình chú còn khó khăn nhưng công việc mà chú đã và đang thực hiện khiến ai cũng thấy ấm lòng.

“Nhìn chú Minh ‘cô đơn’ (hiệp sĩ làng đại học) còn khổ hơn mình mà chú ấy còn giúp được mọi người, huống hồ gì mình”, chú Đức nói

“Tuy chú không khá giả gì mấy nhưng được cho đi là điều chú thấy có ý nghĩa nhất”, chú cười rồi nổ máy, chạy xe về phía cuối đường hẻm, tiếp tục công việc hằng ngày.

Có thể những năm tháng về sau, chú Đức sẽ không thể tiếp tục công việc vì một lý do nào đó nhưng với mọi người, hình ảnh của người đàn ông lớn tuổi, hiền queo, gặp sinh viên khó là tươi cười giúp đỡ sẽ còn mãi trong trí nhớ… Những ngày cuối năm, Sài Gòn bình yên và ấm áp đến lạ thường!