Bé gái 7 tuổi 2 ℓần мồ côi мẹ, ℓàм тrụ cộт, тự тay cҺăm sóc ɓố: Tối тối тrốn vào мột góc để ⱪҺóc vì nҺớ мẹ

0
110

Chỉ mới 7 tuổi, cô bé đã biết quán xuyến mọi việc trong gia đình. Em biết quét nhà, đi chợ, nấu cơm, rửa bát, thậm chí em còn biết cách sử dụng ống tiêm để tiêm thuộc cho bố.

Cô bé trong câu chuyện là Trần Thị Như Thắm (7 tuổi). Thắm bị cha mẹ ruột bỏ rơi ở ven đường giữa đêm khuya lạnh lẽo. Tình cờ bắt gặp cô bé, anh Phạm Văn Lương và vợ ở thôn 7, Cao Hào, xã Chân Lý, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam mang Thắm về nuôi, xem như là con ruột.

Trần Thị Như Thắm và bố nuôi.

Tưởng rằng từ đây, cuộc sống của Thắm sẽ tốt đẹp hơn, thế nhưng, gia đình anh Lượng cũng nghèo khó, vợ chồng anh bệnh tật liên miên.

Chưa được bao lâu, mẹ nuôi Thắm mất. Bố nuôi Thắm ngày càng buồn, tinh thần cộng thêm căn bệnh biến chứng tiểu đường và xơ gan khiến anh không thể lao động hay chăm sóc cho cô con gái nhỏ được nữa.

Dù vậy, Thắm không hề trách mà còn vô cùng thương bố, nhớ mẹ. Em hiểu được hoàn cảnh gia đình, cả chuyện mình là con nuôi cũng như sự khốn khó mà bố đang phải gánh chịu.

Chính vì vậy, chỉ mới 7 tuổi, cô bé Trần Thị Như Thắm đã biết quán xuyến mọi việc trong gia đình, từ quét nhà, đi chợ, nấu cơm, rửa bát… Không những thế, Thắm còn đảm nhiệm cả công việc tiêm thuốc cho bố mỗi ngày 4 lần từ khi mẹ ra đi đến nay.

Nhìn cái cách mà bé Thắm lấy thuốc, cầm xi lanh tiêm cho bố mà những người lớn như chúng tôi cũng phải rùng mình. Thế nhưng, bé làm một cách thuần thục và rất nhanh nhẹn.

Anh Lượng tâm sự: “Tôi đi lại bây giờ khó khăn, mọi thứ đều phụ thuộc vào cháu. Cháu nó chỉ mới 7 tuổi, ngày nào cũng nhớ mẹ, lại phải giúp bố, rất vất vả. Đêm chỉ ngủ được mấy tiếng thôi lại phải dậy. Ngoài học ra cháu nó phải chạy đi chạy lại. Lúc trời mưa trời gió cũng chỉ có hai bố con, tay tôi thì run không tiêm được, lại phải phụ thuộc vào cháu.”

Thắm tâm sự: “Cứ đến 7 giờ tối, con lại trốn ở góc đằng kia để không cho bố biết con khóc vì nhớ mẹ”.

Khi được hỏi về ước mơ của mình, Thắm hồn nhiên nói: “Em thương bố vô cùng, em chỉ có một ước mơ duy nhất là sau này lớn lên trở thành bác sĩ thật giỏi để chữa bệnh cho bố”.

Những lời tâm sự ngây thơ của cô bé khiến ai cũng phải rưng rưng nước mắt.

Khó khăn là vậy, ấy thế mà cô bé kiên cường ấy vẫn đi học. Hàng ngày, sau khi đi học về em lại tất bật với những công việc gia đình và chăm sóc cho bố.

Tổng Hợp