Lén bố mẹ, 2 học sinh lớp 5 đạp xe 140km từ Thái Bình vào Thanh Hóa thăm bà: Không khen nổi

0
79

Hai học sinh lớp 5 đạp xe 140km từ Thái Bình vào Thanh Hóa để thăm bà ngoại, câu chuyện gây xôn xao trên mạng xã hội.

Trường hợp gia đình anh Phạm Văn Hải (36 tuổi, huyện Quỳnh Phụ, tỉnh Thái Bình) đăng facebook nhờ tìm con trai tên Phạm Văn K. (lớp 5) sau khi đến trường nhưng giáo viên bảo vắng học thu hút sự quan tâm đặc biệt từ dư luận. May mắn, cháu K. và người bạn tên M. được tìm thấy an toàn tại nhà ngoại ở tận Thanh Hóa. Quãng đường 140km đến đi xe máy còn ngao ngán, huống gì hai học sinh lớp 5 đã “chinh phục” bằng xe đạp.

Nữ sinh nhà nghèo bị bạn coi thường vì không có 1 triệu đóng chụp kỷ yếu, tâm sự gây xôn xao

Sáng 14/3, anh Hải vẫn còn vừa run vừa mừng chia sẻ về câu chuyện hy hữu: “Lúc 6h15, cháu được mẹ đưa đi học như mọi lần. Sau khi mẹ cháu mua xôi thì không thấy cháu đâu. Nghĩ cháu đã vào lớp nên vợ tôi ra về. Đến giờ học, thầy giáo gọi điện báo không thấy cháu đến nên gia đình hốt hoảng đi tìm”.

Trong khi cả nhà ruột gan như thiêu đốt, lo lắng hai đứa trẻ chẳng may mê chơi rồi gặp kẻ xấu hay bất trắc gặp nạn khó lường thì 21h cùng ngày bà ngoại và công an ở xã Triệu Lộc (huyện Hậu Lộc, tỉnh Thanh Hóa) gọi điện báo cháu K. đang ở nhà ngoại. Phải nói là anh Hải cũng như gia đình không thể lường được nước đi của con trai mình!

“Gia đình thực sự bất ngờ, không nghĩ rằng cháu đã đạp xe vào tận trong đó với quãng đường mọi lần tôi đưa cháu đi gần 140km”, anh Hải ngỡ ngàng kể lại, “Tối hôm trước, tôi nói với vợ ngày 17/3 sẽ vào Thanh Hóa để giỗ đầu ông ngoại, con trai sẽ để ở nhà học nên không cho vào. Biết chuyện nên cháu đã thu xếp sách vở để “trốn” đi trước. Người bạn cùng lớp tên Nguyễn Viết M. cũng có bà trong đó nên 2 cháu rủ nhau đi cùng”.

hình ảnh

(Ảnh Internet)

Anh Hải cho biết thêm, bà ngoại thấy cháu trai về thăm lúc 21h nên cứ nghĩ là đi cùng bố mẹ nhưng hóa ra lại đi một mình. Hai bà cháu nhớ thương ôm nhau khóc, trong lúc đó, M. lại không vào nhà mà quay trở lại thì được công an xã đi tuần bắt gặp. Được đưa về trụ sở, nam sinh ăn uống no nê vì đang đói lả sau ngày dài đạp xe 140km. Sau đó, công an hỏi chuyện rồi gọi điện báo cho gia đình.

“Nếu cháu trốn đi chơi bời, tôi phải đánh 1 trận, nhưng cháu nói nhớ bà và muốn ở với bà nên mang theo hết sách vở để ở cùng bà. Nghe xong vợ tôi lại xúc động ôm con vào lòng. Gia đình xin gửi lời cảm ơn đến mọi người, chính quyền địa phương các xã đã giúp đỡ tìm thấy cháu”, anh Hải nói thêm.

Câu chuyện hy hữu nhanh chóng thu hút cư dân mạng quan tâm. Bên cạnh những ý kiến khen ngợi tình cảm hiếu thảo của hai cậu bé với ngoại, cũng có nhiều bình luận cho rằng hành động này tiềm ẩn nhiều nguy hiểm:

– Mấy thằng nhóc đạp xe này giỏi thật đấy. Mình 2 mấy tuổi đầu bảo đi từ Hà Nội về quê thì chịu, không tìm được đường dù đi xe khách hàng trăm lần. Không biết các ông ấy có google maps không?

– Mỗi năm có những phượt thủ làm mình cảm thấy có hứng thú :))))

– Tự ý bỏ đi xa giờ thành trend rồi à?

hình ảnh

Trường hợp này có thể khiến nhiều người cảm động, tình thân là điều thiêng liêng và tiếp sức mạnh cho hai cháu bé lớp 5 đủ dũng cảm, kiên trì đạp xe 140km về thăm bà. Tuy nhiên, nếu nhìn nhận lý trí hơn, câu chuyện này không phải để cổ vũ hay tuyên dương. May mắn là các cháu về đến Thanh Hóa an toàn, được lực lượng công an xã phát hiện nên thông báo kịp cho gia đình. Vừa khiến bố mẹ hồn bay phách lạc, dư luận xôn xao lại có quá nhiều nguy hiểm trên quãng đường 140km đó như đường sá xe cộ quá phức tạp, chưa kể bắt cóc trẻ cũng là thực trạng kinh khủng hay chẳng may lạc đường thì sao?

Câu chuyện này gợi nhắc đến cậu bé 13 tuổi, một mình đạp xe từ Tây Bắc đi Hà Nội để thăm đứa em ốm nhập viện. Quãng đường hơn 100km không khiến cậu bé sợ dù có những khó khăn dọc đường như đứt phanh. Có thể do chưa biết nhiều nên các em chỉ biết hành động theo cảm xúc, bản năng. Người lớn nhìn vào có thể thở phào vì các em an toàn nhưng vẫn phải nghiêm dạy, không được để tái phạm thay vì để cảm xúc chi phối rồi ngợi khen, dễ khiến trẻ nhỏ tưởng đó là hay.

Có những chuyện nếu dùng tình nhìn nhận sẽ thấy mủi lòng nhưng soi bằng cái lý mới thấy hãi hùng hơn là cảm động. Trẻ em có thể chưa biết sợ nhưng người lớn nghe nhiều, thấy nhiều phải biết lý trí tránh đợi đến lúc xảy ra hậu quả khó lường mới hối hận.