Màn “ảo ᴛʜuật” cực ԍắт đầu năm của tài năng trẻ ɢɪấu tên κнιếɴ nhiều người cнoáɴԍ ɴԍợᴘ

0
16

Trong tình hình ᴅịcн ʙệcн diễn biến rất phức tạp, ai ai cũng gặp tình trạng kinh tế đều đói kém, đòi hỏi những tên тʀộм phải liên tục đổi мᴀɴн κнóᴇ để kiếm ăn. Điển hình như vụ тʀộм hài hước này !

Sáng nay ngày 22/02, mạng xã hội FB đã chia sẻ hình ảnh của một nam thanh niên đang thong dong chạy xe đạp trên một con đường làng.

Sẽ không có gì đáng nói bởi nhân vật chính trong bức hình có dáng vẻ rất ung dung, thư thái.

Thế nhưng, khi chay qua một nhà bên đường, nhận thấy chủ nhà đi vắng, thanh niên đã nhanh chóng đi chiếc xe đạp vào sân nhà và đổi lấy một chiếc xe gắn máy và phóng nhanh ra cổng. Mọi việc diễn ra rất nhanh chóng và có vẻ như không ai phát chú ý tới hành động “đi nhầm” này của anh chàng.

Nhanh như cнớᴘ, nam thanh niên đã hành động тʀóт ʟọт. Thế nhưng camera của một nhà gần đó ghi lại toàn bộ мáɴн κнóᴇ của thanh niên này và chắc hẳn ai cũng nhận ra cái κếт đắng.

Chẳng bao lâu, thanh niên này đã bị công an triệu tập về hành vi ăɴ cắᴘ тàι sảɴ. Hiện vẫn chưa xáç định được địa điểm chính xác xảy ra vụ тʀộм dở khóc dở cười trên.

Gia đình tài xế bị ᴄướᴘ ĐÂᴍ mùng 1 Tết: Xe máy ᴛʀả ɢóᴘ ᴄʜưᴀ xᴏɴɢ, ᴄᴏɴ ɢáɪ ɴʜỏ liên tục hỏi ‘khi nào cha về?

Sự việc tài xế Gojek tên Lâm Hiếu Nghĩa (sinh năm 1992, TP.HCM) bị cướp tấn công đêm mùng 1 Tết (12/2) khiến dư luận bàng hoàng, thương xót.

Đặc biệt là khi đoạn clip ghi lại những giây phút cuối cùng khi anh cố gắng vật lộn để giữ lấy tài sản là chiếc xe máy của mình.

Đằng sau sự ra đi đột ngột ấy của tài xế trẻ là gia đình có cha mẹ già đều mắc bệnh, em trai suy thận giai đoạn cuối và cô con gái nhỏ đang học lớp 3. Hiếu Nghĩa là lao động chính với tất cả nỗ lực cố gắng để lo cho gia đình đầy đủ nhất.

10h40 ngày 12/2, vợ chồng bà Bao Thu Sương và ông Lâm Tấn Phước (huyện Bình Chánh) đang thấp thỏm hỏi nhau ‘sao tối nay thằng Nghĩa đi làm về trễ vậy nhỉ?’ thì nhận được cuộc điện thoại từ số máy lạ. Đầu dây bên kia thông báo đến cơ quan chức năng để gặp Nghĩa. Linh tính chẳng lành, vợ chồng bà Sương vừa di chuyển, vừa liên tục gọi điện vào số máy con trai nhưng không ai nghe máy. Khi đến nơi, hai vợ chồng đứng không vững khi nhận tin con trai đã qua đời vì bị cướp tấn công trước đó 2 giờ đồng hồ…

‘Mùng 10 Tết năm 2020, Nghĩa gặp tai nạn nghiêm trọng khi đi làm về, bị tông trực diện khiến khuôn mặt ảnh hưởng nặng nề, đến giờ vẫn còn cấy vít để định hình. Cha nó phải thăm nuôi trong viện nửa tháng. Lúc nghe điện thoại, tôi đã nghĩ cùng lắm thì bị như năm ngoái thôi…’ – người mẹ cố ngăn dòng nước mắt, giọng nghẹn đi.

Bất kỳ sự mất mát nào cũng để lại những nỗi đau cho người ở lại, đặc biệt là khi sự ra đi ấy quá đột ngột và nhiều đau đớn như thế này… ‘Trưa mùng 1 con ghé về nhà ăn cơm, cười nói vui vẻ, khoe với mẹ sáng giờ chạy được 340 ngàn rồi. Cố từ đây đến tối được thêm ít nữa. Có thu nhập thì năm nay đủ lo cho gia đình. Tôi nhắc con cẩn thận, đường đêm nguy hiểm nhưng con cười, nói ‘không sao đâu mẹ’. Con không muốn tôi lo lắng’ – người mẹ nghẹn ngào kể lại.

Mẹ của Nghĩa cho biết, tài xế này rất ít khi ăn uống bên ngoài, dù bận rộn đến đâu cũng tranh thủ ghé về nhà ăn cơm cùng cha mẹ và để… tiết kiệm tiền. ‘Đôi khi con ghé về nhà ăn vội tô cơm nguội với muối tôm rồi lại chạy đi làm tiếp. Mỗi lần như thế, con lại nhìn tôi cười hiền, ‘con không sao đâu mẹ’. Đêm đó, tôi nghĩ con cố chạy cuốc cuối rồi về nhà ăn cơm mẹ nấu, không ngờ gặp nạn. Chắc con đói bụng lắm’ – người mẹ đưa tay quệt nhanh dòng nước mắt, nhìn lên di ảnh đang mỉm cười của con trai, bà cố nén nỗi đau.

Nghĩa là con trai thứ 2 trong gia đình, trước có chị gái đi làm ăn xa và sau là em trai sinh năm 2000. Khi cha mẹ già yếu lại mang bệnh trong người (mẹ bệnh tim, cha bệnh tiểu đường), Nghĩa trở thành lao động chính. Thu nhập không ổn định khiến bản thân Nghĩa nhiều lần phải vay mượn tiền bạc để trang trải các khoản trong gia đình.

Thấy con trai vất vả, mẹ chủ động xin làm thuê kiếm thu nhập phụ thêm tiền nhà hàng tháng. Cha cũng tranh thủ những lúc sức khỏe tốt ra đầu ngỏ làm xe ôm truyền thống. Cuộc sống tuy khó khăn nhưng căn nhà nhỏ không khi nào thiếu vắng tiếng cười và sự quan tâm lẫn nhau.

Không bằng cấp, hoàn cảnh gia đình khó khăn, Nghĩa ý thức được điều đó nên luôn chăm chỉ làm việc để có tiền xoay sở và lo cho cha mẹ. ‘Nghĩa nghỉ học từ năm lớp 8. Hôm trước nghỉ là hôm sau con đã xin bác đi phụ hồ, rồi từ đó đến giờ đã làm qua đủ thứ nghề: công nhân, bốc vác, thợ sơn nước, làm công ty giấy,… Dịch Covid-19 mất việc, Nghĩa tìm đến nghề xe ôm công nghệ, con mới đăng ký chạy được hơn 1 tháng…’ – dì Hai, chị ruột của mẹ Nghĩa kể lại.

Năm 2019, cậu em ruột Lâm Bao Bảo Ngọc đang làm công nhân thì phát hiện suy thận giai đoạn cuối sau một lần ngất xỉu vì kiệt sức. Gia đình khó khăn nay lại mất đi một người lao động, gánh nặng dồn hết lên vai người anh thứ vốn đã bấp bênh, chẳng thong thả được ngày nào. Ngày nghe tin em trai bị suy thận, Nghĩa nói sẽ hiến cho em 1 quả nhưng cậu em nhất quyết không đồng ý. ‘Anh cần sức khỏe để lo cho cả gia đình mình, em không sợ chết đâu’ – cậu em trai nói.

Nghĩa có một cô con gái sinh năm 2012 tên ở nhà là bé Mèo, đang học lớp 3. Bé Mèo hiện sống cùng cha và ông bà nội. ‘Cục vàng của cha nó đấy, cưng lắm, đi đâu về cũng ôm hôn con gái, chăm con từng tí. Nó đói, nó khổ chứ luôn cố gắng lo cho con nó đầy đủ nhất’ – dì Hai kể đứa cháu ngoan hiền mà bà xem như con cái trong nhà.

Trong căn nhà trọ thuê 4 triệu đồng/tháng, người mẹ đặt bàn thờ con trai ở vị trí nhiều ánh sáng nhất, di ảnh là khoảnh khắc con cười rạng rỡ nhất. Bà Sương nói, căn nhà này bà thuê được 8 tháng, rộng rãi và thoáng mát hơn, để cậu con trai út có thêm không gian chữa bệnh. ‘Ai cũng nghĩ nó sẽ đi trước anh nó, có ai ngờ…’ – đến đây, mọi cảm xúc vỡ òa…

Cách đây 2 ngày, vợ chồng bà Sương được họ hàng gửi cho đoạn clip ghi lại những khoảnh khắc cuối cùng của Nghĩa khi bị tên cướp tấn công. Không kìm được nước mắt, người mẹ đau xót nhớ lại: ‘Xe máy cũ của Nghĩa hư hỏng liên tục, tiền sửa xe cũng tiêu tốn khá nhiều, con bàn với tôi là mua chiếc xe mới để tiện cho công việc. Tiền xe trả góp hàng tháng là 2,8 triệu đồng, đến nay vẫn chưa xong…’.

Cạnh đó, người cha cố gắng nén nỗi đau, đến khi nói về đứa con trai ngoan không ăn nhậu, không rượu chè, hết lòng yêu thương gia đình thì ông ôm tim bật khóc nức nở…

Trong đám tang của người tài xế xấu số, cô con gái nhỏ luôn miệng hỏi ‘khi nào cha về?’. Suốt đêm hôm đó, con gái cặm cụi vẽ tranh tặng cha, nào quần áo, giày dép, máy giặt, nào xe ô tô cùng chiếc giường lớn với dòng chữ ‘Chúc cha ngủ ngon’

Với người ở lại, nỗi đau này, sự mất mát này chẳng thể nguôi ngoai, nhưng trong căn nhà nhỏ ấy, người cha, người mẹ nhớ thương con hay cậu em trai Bảo Ngọc vẫn luôn động viên nhau phải tiếp tục sống nghị lực và kiên cường. Ít nhất là để người đã mất được ra đi thanh thản…

‘Giờ em mắc võng nằm ngủ dưới này (phòng khách, nơi đặt bàn thờ Nghĩa – PV) với anh, để anh không buồn. Về bệnh của em hả? Em lạc quan lắm, không sợ chết đâu. Em phải sống để báo hiếu cha mẹ nữa chứ’ – Bảo Ngọc nói.

Một cuộc đời khép lại không có nghĩa là những điều tốt đẹp sẽ mất đi. Những ký ức về một người con hiếu thảo, một người anh mẫu mực sẽ sống mãi trong tâm trí mỗi thành viên trong gia đình. ‘Nhìn di ảnh con cười rạng rỡ, vợ chồng tôi bớt đau lòng’ – bà Sương nắm chặt tay chồng…

Nghĩa ơi, mọi đau đớn đã qua rồi, hãy yên nghỉ nhé…