Người đàп ôпg pҺố ċổ ᴍấᴛ ʋợ ʋì ℓυôп pҺải quỳ troпg пҺà: Cưới ʋề, ʋợ пҺìn tҺấy пҺà là ɓật ƙɦóƈ

0
134

“Ngày mới cưới, vợ nhìn thấy nhà ƙɦóƈ rất nhiều”

Vào một ngày cuối tháng 3/2021, PV Dân trí tìm đến căn nhà của ông Hoàng Văn Xuân (58 tuổi, ở phố Hàng Buồm, quận Hoàn кιếм, Hà Nội) nằm sâu trong ngõ 44 phố Hàng Buồm, quanh năm “tối đen như mực”. Dù giữa ban ngày, đèn điện ở đây lúc nào cũng phải thắp sáng mới thấy rõ lối đi, khác hẳn với khung cảnh rực sáng, náo nhiệt sầm uất ngoài phố.

Ngôi nhà rộng khoảng 6m2, nhìn như hộp diêm mà ông Xuân ở hàng chục năm nay, giữa phố cổ Hà Nội.

Căn nhà cao 1,2m, rộng 2m và dài 3m. Nhìn bề ngoài nhà ông Xuân không khác gì hộp diêm, xung quanh được bao bọc bởi những bức tường xi măng lâu ngày đã ẩm mốc, từng mảng tường loang lổ. Đó là nơi đã gắn bó với người đàn ông này suốt hàng chục năm qua.

Nhà quá chật, cuộc sống khốn khó nên vợ ông Xuân đã bỏ đi xây dựng hạnh phúc mới cách đây 15 năm, một mình ông chăm sóc người con trai sinh năm 1996.

Lối đi vào con ngõ 44 phố Hàng Buồm tối om, lúc nào cũng phải bật đèn để chiếu sáng.

Ông Xuân kể, ông và vợ đến với nhau nhờ mai mối, cũng không tìm hiểu trước nên khi về nhà, chứng kiến không gian sống của ông, vợ ông chán nản, ƙɦóƈ rất nhiều. “Lúc đó, tôi cũng chỉ biết an ủi vợ và động viên, sẽ chăm chỉ đi làm cùng nhau phấn đấu để mua một căn hộ mới, cố gắng sau này sẽ mua được một ngôi nhà đúng nghĩa”, ông kể.

Muốn vào nhà, ông Xuân phải trèo lên những bậc cầu thang chữ U đã hoen gỉ.

Thế nhưng cuộc sống quá khó khăn, sống với nhau thấy có quá nhiều bất tiện và mãi cuộc sống không khá lên được, vợ ông Xuân đã bỏ 2 bố con ông đi tìm hạnh phúc mới.

“Khi đó con trai lớn nhà tôi mới chỉ 10 tuổi, thời gian đầu tôi cũng buồn và suy sụp lắm, nhưng nghĩ cảnh sống trong ngôi nhà như vậy vợ mình cũng chịu đựng đủ quá rồi”, ông Xuân chia sẻ.

Con trai ông Xuân là anh H.X.T. sau khi học xong cấp 3 đã nghỉ học rồi đi làm thuê tận trong Đà Nẵng. Hiện chỉ có ông Xuân sống một mình trong cái “hộp diêm” bé tí giữa thủ đô này…

“Hộp diêm” nhỏ bé, xuống cấp của ông Xuân.

“Con tôi chuyển ra ngoài, cuộc sống còn nhiều khó khăn, vất vả nhưng đỡ hơn vì đỡ phải chịu khổ cực trong nhà này như bố. Trước nó làm bảo vệ cho một khách sạn ở gần nhà nhưng nó cũng ở luôn tại đó. Cách đây hơn nửa năm, cháu bảo vào Đà Nẵng làm cùng bạn, mỗi khi về thăm bố, cháu chỉ gặp tôi ở ngoài quán trà đá rồi lại đi, chẳng muốn lên nhà. Mình khổ đủ rồi nên tôi cũng không muốn nó ở đây với mình cả đời được”, ông Xuân tâm sự.

Ông Xuân bày tỏ mong muốn lớn nhất của mình là được nhà nước quan tâm, nếu có thể ở khu tái định cư ở xa phố cổ ông cũng sẵn sàng đi.

Mặc áo phải quỳ chân, mặc quần phải nằm ngửa

Chia sẻ về căn nhà của mình, ông Xuân cho biết, nói là nhà nhưng nó còn bé hơn nhà vệ sinh của những gia đình khác. Mọi người vẫn gọi nhà của ông là căn nhà nhỏ nhất trong con ngõ nhỏ nhất Hà Nội…

“Bao năm nay tôi toàn phải ngồi, nằm chứ không thể đứng trong nhà. Đến mặc áo phải quỳ chân, còn mặc quần phải nằm ngửa ra, cơ cực vô cùng. Tôi ao ước được đứng trong nhà vươn vai nhưng đó là điều chưa bao giờ làm được. Mang tiếng ở phố cổ mà khổ hơn nhà quê”, ông Xuân nói.

Tất cả mọi sinh hoạt gói gọn trong một không gian bé tí teo, đến nỗi việc đứng vươn vai trong nhà cũng là một mơ ước không thể thành hiện thực.

Bao năm qua ông Xuân chỉ biết quỳ mỗi khi ở trong nhà. Mùa đông hay mùa hè đều phải bật quạt để tránh ngột ɴɢạᴛ, khó thở. Nhà lâu ngày ẩm mốc, thấm dột khiến những tường bong tróc. Ông Xuân kể, không ít lần đang nằm ngủ ông bị mảng tường ɾơɨ trúng đầu.

Căn nhà ông Xuân đang ở là ngôi nhà do bố mẹ ông để lại. Nhà ông Xuân có 7 anh em, trong đó có 5 trai, 2 gái, nên ρҺâп chia mỗi anh em vài ba mét. Bên cạnh nhà ông là nhà của cậu em trai. Vì kinh tế khó khăn, quanh năm phải chạy xe ôm nên kinh tế của ông Xuân cũng chỉ đủ cơm cháo qua ngày, nên ông vẫn phải bám trụ nơi đây.

Con ngõ 44 phố Hàng Buồm.

“Nhà chật chội, khi nào có khách tôi lại mời họ ra quán nước đối diện ngõ. Cuộc sống vốn như vậy nên tôi cũng không có nhiều bạn bè. Ngoài việc ngủ, nghỉ, tránh mưa gió ở nhà thì hầu như lúc nào tôi cũng chạy ra ngoài đường”, ông Xuân chia sẻ.