Vô Sài Gòn làm công nhân 20 năm, chị gái thất nghiệp phải đi bán rau: Ngồi chóng mặt bán được 100k

0
81

Gánh nặng cơm áo gạo tiền chưa bao giờ dễ thở, nhất là với tầng lớp lao động bình dân. Đợt dịch từ năm ngoái, rồi mùa Tết vừa xong là kéo theo biết bao khó khăn. Trong tình cảnh đó, chị Phạm Thị Thanh Lan (40 tuổi, quê Hà Nam) cũng bị thất nghiệp do công ty giải thể. 20 năm làm công nhân, cuộc sống ở xứ người cũng tạm ổn định nên chị không ngờ có ngày mất việc, kiếm không ra tiền.

Ngày công ty tuyên bố giải thể, các công nhân như chị Lan ôm nhau khóc nức nở. Họ đa phần là dân tứ xứ, vào Sài Gòn mong cuộc sống khấm khá hơn. Mấy chục năm bám trụ ở công ty, giờ tuổi lỡ dở, nghỉ việc cũng chẳng biết tìm ở đâu để có việc mới. “Tiền đâu nuôi con?”, “Tiền đâu đóng trọ”, “Tiền đâu lo chợ búa, “Tiền đâu…”. Những câu hỏi cứ xoay mòng mòng trong đầu, khiến chị Lan không thể chịu đầu hàng nghịch cảnh.

(Ảnh Thanh Niên)

Sau khi nghỉ việc ở công ty, chị bắt đầu dậy sớm, ra chợ bỏ sỉ để lấy rau về bán ở chợ gần nhà. 20 năm qua, chồng chị cũng chở rau củ xổ bán ở khu công nghiệp tại Bình Dương. Nay lúc khó khăn, chị “kế thừa” để kiếm đồng ra đồng vào nuôi con.

Tuy nhiên, thời gian đầu ra chợ ngồi bán cũng đâu phải dễ dàng gì. Chị Lan tâm sự: “Ra chợ ngồi cả ngày ngoài lề đường bán vậy đầu óc quay mòng mòng, vì 20 năm qua mình làm công nhân ngồi trong xưởng còn có quạt và mát mẻ. Sốc lắm, nhưng tôi phải ráng làm cho quen, lấy con làm động lực mà làm việc”.

(Ảnh Thanh Niên)

Cả ngày ngồi ngoài đường có khi chỉ bán được khoảng 100 nghìn đồng. Nhưng thà có còn hơn không vì ở đất Sài Gòn, thất nghiệp ngày nào là thâm hụt ngày đó vì còn có con cái đang tuổi ăn học. Nghĩ đến nhiều đồng nghiệp cũ giờ còn thất nghiệp, chưa có việc mới cũng khiến chị Lan thấy bản thân còn may mắn hơn chút.

“Đồng nghiệp với tôi cũng toàn trên 40 tuổi, giờ đi xin việc người ta có nhận đâu, hoặc chỉ mấy chỗ tư nhân nhận làm bán thời gian, thời vụ, tức là làm vài hôm hết việc thì lại nghỉ, bấp bênh lắm. Nhiều người còn cứ lông bông như vậy mãi chưa có việc gì làm. Bán cho họ thì tôi vừa bán vừa cho, làm chung mà”, chị tâm sự.

(Ảnh Internet)

Nhiều lần thấy bế tắc, chị cũng thoáng có ý định về quê chồng sống cho dễ thở hơn ở Sài Gòn. Nhưng tính tới tính lui, chưa chắc về quê đã khỏe hơn vì không có đất rẫy, cũng phải đi làm mướn. Rồi 20 năm làm công nhân, giờ cũng khó còn sức để làm rẫy thuê. Chưa tính đến chuyện con cái họ ở đâu quen đó, nếu phải chuyển chỗ ở là phải chuyển trường cho con.

“Giờ có khó thế nào cũng vẫn phải bám trụ ở đây để con cái còn theo học. Nếu chuyển trường, các con phải làm quen môi trường mới, bắt đầu lại từ đầu rồi thua thiệt bạn bè. Cuộc sống mình có cực chút nhưng vẫn cố bám trụ Sài Gòn vì con. Buôn bán một thời gian nữa không được thì tôi lại đi tìm chỗ tuyển công nhân xin vào làm, chấp nhận làm lại từ đầu. Mà chắc cũng chỉ xin được thời vụ, chứ ai mà tuyển chính thức mấy người già như tôi nữa”, chị Lan chia sẻ.

Hiện tại, chị phải chi tầm 5 triệu mỗi tháng cho tiền nhà và tiền học của hai con. Mở mắt là gánh nặng cơm áo ập đến nhưng đó cũng là động lực để nỗ lực. Chỉ cầu mong sức khỏe vững vàng, có khó khăn cũng ráng vượt qua để cuộc sống không rơi vào cảnh đói nghèo.

Đất Sài Gòn cũng không khó sống nếu chịu nỗ lực, không có việc ưng ý thì chấp nhận bươn chải một chút, tiết kiệm một chút rồi thể nào cũng có đồng ra đồng vào. Để giàu thì không dễ, chứ để no bụng qua ngày vốn không khó. Mất việc vì dịch bệnh rồi tính đường về quê cũng không xong thì chấp nhận đánh đổi chịu cực xíu vì kiếm đồng tiền chân chính chưa bao giờ là dễ hết.

Tay làm hàm nhai, các cụ dạy cấm có sai. Thời buổi này há miệng chờ sung rụng đã không còn, ai siêng năng thì cơ hội mở ra còn cứ mãi than trách sao cuộc đời nhiều nghịch cảnh quá thì đói ngày này qua ngày khác.